Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 4 July 2018

Chồng khuyên: “Nghỉ việc đi ở nhà anh nuôi” và cái kết

Nghĩ chồng yêu chiều mình nên mới khuyên Hà nghỉ việc ở nhà anh nuôi, thế nhưng sau một thời gian ở nhà Hà mới cay đắng nhận ra rằng mình đã sai.
Bầu bí ở tháng thứ 5 nhưng Hà ốm nghén đến gầy cả người. Nhìn vợ cứ làm được ba hôm lại nghỉ một hôm rồi mệt phờ nằm trên giường Phong (chồng Hà) liền khuyên vợ:
- Vợ này, em nghỉ hẳn việc ở nhà ở anh nuôi. Em đã yếu lại bầu bí, làm lương được có 5 triệu thì nghỉ ở nhà cho khỏe. Anh thừa sức nuôi được mẹ con em, nên em đừng lo. Đi làm được mấy đồng lại ốm ra đấy anh xót lắm. Bao giờ con đi học cấp hai thì đi làm lại cũng được.
- Anh nuôi được em đến lúc đấy ư?
- Ừ, anh nuôi được. Vợ con mình sao không nuôi được chứ, em chỉ cần ở nhà dưỡng thai và mai kia đẻ thì chăm con, nội trợ còn việc kiếm tiền cứ để anh.
- Vậy cứ quyết thế nhé. Em sẽ nghe theo anh.
Sung sướng vì được chồng bảo nghỉ ở nhà nuôi, ngay hôm sau Hà đến cơ quan xin nghỉ việc. Sốc khi nghe tin Hà nghỉ vì được chồng nuôi nhiều người ghen tỵ, cũng có vài chị em khuyên Hà:
- Bao giờ đẻ thì nghỉ, hết 6 tháng cữ rồi đi làm. Chứ ở nhà không kiếm ra tiền khổ lắm em ạ. Muốn tiêu gì cũng phải ngửa tay xin chồng, mang tiếng ra. Đi làm vừa thoải mái đầu óc lại có tiền tiêu.
- Chồng em không nói gì đâu chị. Anh ấy chiều và thương em lắm.

- Rồi mày sẽ hối hận đấy, chị khuyên thật không nghe.
Sau hôm đó Hà nghỉ việc chỉ ở nhà dưỡng thai và lo cơm nước đợi chồng về. Đẻ, Hà được mẹ chồng sang chăm cho 3 tháng rồi cô lại xin phép về ngoại chơi 3 tháng. Thế nhưng khi con được hơn một năm là bắt đầu chuỗi ngày đen tối của Hà. Trái ngược với ngày xưa, giờ Phong lúc nào cũng cáu gắt khó chịu với Hà khi thấy đẻ đứa con ra chi tiêu quá tốn mà lại một mình anh đi làm, đã thế công việc lại không được suôn sẻ. Bữa đó hơn 2 giờ sáng con khóc Phong ném chiếc dép vào mặt vợ lớn tiếng:
- Cô đẻ con ra không biết dỗ nó à, tôi đi làm quần quật cả ngày kiếm tiền nuôi cô, cô không biết thương chồng à? Đã ăn bám lại còn sống như bà hoàng. Tôi ngu khi lấy đứa vô dụng, thất nghiệp như cô! Vợ người ta thì làm tháng tiền chục triệu, vợ mình một đồng cũng phải xin chồng…
- Anh… là anh bảo em nghỉ việc ở nhà anh nuôi còn gì, sao giờ anh lại trách mắng em như thế?
- Tôi nói thế hồi nào? Đã vô dụng, ăn bám thì đừng có cãi láo kẻo tao đánh cho biến dạng đấy!
- Anh… anh quá đáng lắm.
Từ đêm hôm đấy, hầu như ngày nào vợ chồng Hà cũng cãi nhau và Phong cũng chì chiết vợ là loại ăn bám, vô dụng rồi đem so sánh Hà với những bà vợ khác. Bị chồng đay nghiến, chì chiết là thế giờ thêm cả mẹ chồng, cả nhà chồng nói Hà là đứa ăn bám, làm khổ con trai bà. Ôm lấy con, Hà gạt nước mắt cay đắng ân hận vì ngày xưa đã lỡ nghỉ việc, không nghe chị đồng nghiệp khuyên để giờ nhục nhã, muốn mua gì cũng phải ngửa tay xin tiền chồng để rồi bị anh nhiếc móc.
Không muốn bị coi thường là đứa ăn bám, vô dụng Hà quyết định gửi con đi trẻ mà đi làm trở lại. Cô sẽ đi kiếm tiền, dù được 2, 3 triệu cô cũng đi làm để khỏi mang tiếng ăn bám. Đàn ông lúc nói câu: “Nghỉ việc ở nhà anh nuôi” thì nhẹ tựa lông hồng nhưng lúc vợ không làm ra tiền thì chửi mắng không thiếu câu gì. Không gì bằng sống tự lập, không phụ thuộc kinh tế của ai cả. Bởi không ai nuôi mình được mãi, chỉ có đi làm kiếm tiền thì người ta mới không coi thường mình thôi! Vậy nên chị em đừng bao giờ dại dột mà nghe chồng bảo: “Nghỉ việc ở nhà anh nuôi!”.
Theo Việt Giải Trí

Thursday, 3 May 2018

Nam sinh suy tim với câu nói ám ảnh bác sĩ: 'Bao giờ có tim bác nhỉ?'

"Đức nằm đây mấy tháng rồi, tôi ám ảnh bởi ánh mắt của cháu mỗi lần đi qua phòng bệnh ấy. Tôi sợ những câu hỏi của Đức", GS Ước tâm sự.
Sáng 3/5, các bác sĩ tại khoa Tim mạch Lồng ngực, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, tiếp tục kêu gọi cộng đồng với hy vọng giữ lại sự sống cho Nguyễn Anh Đức (nam sinh 16 tuổi, ở Thái Bình). Chàng trai mang dáng vẻ gầy gò, chỉ còn 30 kg. Nhìn dáng vẻ gầy xọp, da bọc xương của Đức không khỏi xót xa.
Đức nằm trên giường bệnh, máy móc dây rợ chằng chịt xung quanh... Khi nghe lời động viên: "Cố lên Đức nhé", em liền giơ ngón tay cái gầy guộc của mình lên ra hiệu. Dù mắc trọng bệnh, Đức vẫn luôn dâng trào khát khao sống.
GS Nguyễn Hữu Ước - Trưởng khoa Tim mạch lồng ngực Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức tâm sự: "Đức nằm đây mấy tháng rồi, tôi ám ảnh bởi ánh mắt của cháu mỗi lần đi qua phòng bệnh ấy. Tôi sợ những câu hỏi của Đức. Lần nào tôi đi qua, Đức cũng hỏi "Bao giờ có tim bác nhỉ" hay "Có cách nào khác không bác?"... Tôi có khi không dám đi về phía phòng cháu nằm vì không biết trả lời như thế nào”.
Nam sinh suy tim voi cau noi am anh bac si: 'Bao gio co tim bac nhi?' hinh anh 1
Bác sĩ Phạm Tiến Quân - Phó Khoa Tim mạch lồng ngực (Bệnh viện Việt Đức) đang chăm sóc cho Đức. Ảnh: Phượng Hoàng.
Đức từng là một thanh niên khỏe mạnh. Một ngày cuối năm 2017, Đức bị sốt cao, gia đình nghi bị sốt virus nên điều trị tại nhà, mấy hôm sau, Đức đi học trở lại bình thường. Vài ngày sau, cậu xuất hiện tức ngực, khó thở nên được gia đình đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình thăm khám và kết luận là bị suy tim.
Sau đó, gia đình đã tức tốc đưa Đức vào Bệnh viện Bạch Mai khám, bác sĩ thông báo nam sinh này bị suy tim rất nặng, và chỉ định phải ghép tim thì mới có thể sống. Sau hơn một tháng điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, đến ngày mồng 5 Tết gia đình chuyển em vào Bệnh viện Việt Đức điều trị, gia đình 3 người thay nhau túc trực ở bệnh viện hi vọng có người hiến tim phù hợp.
Theo GS Ước, Đức đang được theo dõi, điều trị tại bệnh viện. Tại Bệnh viện Việt Đức, Đức là một trong 4 trường hợp đang chờ ghép tim, đồng thời cũng là bệnh nhân nặng nhất. Nhưng những ngày này gần như là thời gian cuối cùng của em bởi tim đã suy quá nặng. Đức đang được duy trì sự sống thoàn toàn nhờ hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể ECMO.
Trưa 28/4, tim Đức từng ngừng đập, cả gia đình tưởng chừng em đã ra đi. Sau hơn 2 tiếng “chiến đấu” của bác sĩ, may mắn tim Đức đã đập trở lại. Các bác sĩ đã phải sử dụng đến phương pháp ECMO - hỗ trợ oxy qua màng ngoài cơ thể. Tuy nhiên hệ thống ECMO này cũng chỉ kéo dài sự sống cho bệnh nhân tối đa được khoảng 20 ngày.
Nam sinh suy tim voi cau noi am anh bac si: 'Bao gio co tim bac nhi?' hinh anh 2
Đức giơ ngón tay hi vọng với khát khao có tim để được sống. Ảnh: Phượng Hoàng.
Hiện tại, ghép tim là lựa chọn duy nhất để có thể cứu sống Đức nhưng thực sự, để có được tim hiến ghép cho Đức vô cùng khó khăn. Nếu không được ghép tim, cơ hội sống của Đức không còn được bao lâu nữa.
Một tháng trước, Đức từng có cơ hội được ghép tim từ một người chết não nhưng không may mắn bởi đến phút cuối, trái tim đó không thể lấy.
Hiện tại phía trung tâm Điều phối ghép tạng Quốc gia về bộ phận cơ thể người kêu gọi thân nhân các gia đình có người thân đang rơi vào tình trạng chết não mang nhóm máu O hãy cho Đức một cơ hội sống.
“Thời gian đang đếm lùi từng ngày. Chúng tôi kêu gọi thân nhân các gia đình có người thân đang rơi vào tình trạng chết não mang nhóm máu O hãy cho Đức một cơ hội sống. Hãy cho người thân của mình sống thêm một lần nữa trong cơ thể của cậu bé và các bệnh nhân khác đang cận kề cái chết”, ông Nguyễn Hoàng Phúc, Phó giám đốc Trung tâm điều phối quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người kêu gọi.
Theo News Zing

Friday, 9 December 2016

Mẹ à, con sinh ra hình như không dành cho thế giới này

Tương lai với con giờ đây là thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng.

Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà.

Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.

Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên

Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Đò sang sông, khách qua đò lên bến đi xa ngàn dặm, mấy ai còn nhớ đến người lái đò năm nào. Năm tháng trôi qua, ngàn chuyến đò cập bến, triệu người khách qua sông, đến khi gác mái chèo, người lái đò năm nao nay tóc bạc da mồi vẫn bồi hồi nhớ đến những chuyến đò xưa dù chẳng ai quay lại. Lòng chợt buồn mênh mang. Và câu chuyện của mẹ tôi, cô giáo mầm non.
Hàng chục đứa “con” dù chưa làm “mẹ”: 20 tuổi, độ tuổi xuân xanh đẹp nhất đời người, mẹ đã trở thành cô giáo mầm non ngày ngày chăm sóc, dạy dỗ những em bé mới chỉ hơn 10 tháng tuổi chân đi chưa vững, miệng nói ê a. Đón các bé từ vòng tay cha mẹ, mẹ khi ấy dù chưa lập gia đình, chưa mang nặng đẻ đau nhưng đã làm mẹ của hàng chục con nhỏ. Tay có ngón dài, ngón ngắn, các con của mẹ cũng vậy, đứa khỏe mạnh, đứa ốm yếu, đứa đã biết ăn cơm nát, đứa còn bú bình. Không phải là 8 giờ làm việc, ngày qua ngày từ sáng sớm đến tận chiều tối mẹ cần mẫn chăm sóc dạy dỗ đàn con thơ, không quản ngại vất vả, không nề hà trăm việc không tên mà có lẽ giáo trình giảng đường chưa từng dạy đến: đút từng muỗng cháo, ngụm sữa, ru ngủ à ơi, tắm táp, dọn dẹp lau chùi…
Không như những bậc học khác, bậc mầm non các con còn rất nhỏ nên mẹ không chỉ là cô mà còn như một “người mẹ thứ 2”. Ở tuổi này các con tựa như những mầm non mới nhú, ngây ngô đáng yêu nhưng nhiều khi cũng vô chừng, không phải cứ nói là con nghe, gọi là thưa, đưa là nhận. Vì thế, mẹ có khi rất nghiêm khắc lúc phải thật nhẹ nhàng, có khi là người lớn, lúc lại biến thành đứa trẻ lên 5 lên 3 để hòa đồng cùng các bạn nhí. Nếu không có tình yêu thương con trẻ, sự tận tâm và cả lòng yêu nghề chắc hẳn khó khăn lắm với mẹ để có thể vượt qua tất cả. Rồi năm tháng qua đi, hàng trăm, hàng ngàn đứa con của mẹ đã lớn khôn, bay cao bay xa đến những chân trời mới.
Người đầu tiên cầm tay con viết từng nét chữ, dạy con ê a đánh vần, đặt viên gạch để con bước đến con đường tri thức rộng lớn có thể là cha mẹ, là ông bà, nhưng rất nhiều trong số đó là các cô giáo mầm non. Muốn xây nhà cao ắt phải làm móng chắc, muốn cây tỏa bóng, mầm ươm cần được nuôi dưỡng chăm sóc khỏe mạnh. Mái trường đầu tiên con học là trường mầm non. Người thầy đầu tiên của con là cô giáo mầm non. Cánh cửa tri thức đầu tiên con chạm đến là cổng trường mầm non. Suốt bao năm tháng ở trường con luôn được cô yêu thương, chăm sóc nhưng phải chăng vì con còn quá nhỏ, vùng ký ức luôn được lấp đầy bằng kỷ niệm và năm tháng lớn khôn nên con đã lãng quên người mà với con khi đó chẳng khác nào mẹ hiền? Mẹ thì chẳng khi nào con lãng quên, nhưng người mẹ thứ 2 là cô giáo mầm non con lại đã quên. Làm sao con nhớ? Có bao giờ ký ức tuổi lên 3 lên 5 về lại trong tâm trí con? Con đã quên người thầy đầu tiên, cô giáo mầm non năm nào như một lẽ thường tình.
Tháng 11 trời se se lạnh. Mẹ đã già, "con đò” nay đã gác mái, bến sông vắng lặng; không trách cũng chẳng giận hờn, nhưng có lẽ cứ mỗi dịp 20/11 mẹ cũng như tất cả các cô giáo mầm non khắp nơi sẽ có những phút giây chạnh lòng. Kính tặng các cô giáo mầm non lời chúc sức khỏe, bình an và luôn hạnh phúc với sự nghiệp nuôi dạy trẻ. Trên gương mặt đầy nếp nhăn cuộc đời của mẹ, con thấy bên những nếp buồn là những nếp vui, hạnh phúc vì mẹ đã chở bao chuyến đò tuổi thơ cập bến. Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Sunday, 25 September 2016

Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.

Có ai đó từng nói “ngày lòng mình đau nhất, trời sẽ đổ cơn mưa”, nhưng hôm nay chẳng phải ngày em đau lòng nhất, cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt nhất, chỉ là một ngày mọi cảm xúc trong em trở nên chông chênh, chơi vơi đến lạ lùng. Không buồn, không vui, mọi thứ vẫn thế, xung quanh vẫn thế, ngoài kia vẫn thế và đôi khi con người em vẫn khó hiểu như thế. Hôm qua, Hà Nội bắt đầu đổ mưa, sau bao tháng ngày nắng oi, như để thỏa mãn cơn khát của mình mà Hà Nội bão bùng, mạnh mẽ thế. Hà Nội vẫn luôn bất ngờ, dịu êm, nhẹ nhàng cỡ nào cũng có lúc mãnh liệt đến khó thở.

Mưa kéo sang ngày hôm nay, rả rích, mặc ai đó đang vội vã đi đâu, mặc ai đó đang lầm lũi mưu sinh, rồi cũng thản nhiên mặc ai đó đang chất chứa những nỗi sầu. Ừ thì, bốn năm rồi, sao em còn chưa quen với một Hà Nội như thế, sao còn để cảm xúc đi lạc vào mỗi ngày mưa rơi. Hay mưa làm em nhớ ai? Nhớ về điều gì? Một cô gái nhỏ, lặng lẽ bên khung cửa sổ, đôi mắt vô hồn, nhìn về khoảng trời xa xăm kia. Ở đó đâu có gì ngoài những giọt mưa đang nặng nề thi nhau rớt xuống. Hay ở đó có người em thương? Đôi mắt kia ẩn chứa điều gì, sao buồn và mênh mang đến thế. Phải chăng em đang tự hỏi: “Chỗ anh mưa rồi à. Nơi em ở vẫn chưa. Anh quên em rồi à. Em thì vẫn chưa”.

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về, nhớ những kỷ niệm vốn đã lãng quên. Có xúc cảm len lỏi trong tim chợt ùa về, xao xuyến, bồi hồi, sao nghe đậm vị buồn. Người ta bảo, mưa là tiếng lòng, là tiếng khóc, là nỗi nhớ bi ai, là tiếng thét chênh chao của một ai đó. Nhưng lúc này, em thấy mưa đẹp đó chứ, nó diễn tả đúng nỗi lòng em, mưa cho em được là chính em, đa sầu, đa cảm và muôn lần vẫn thế. Hay vì thế nên em yêu mưa - những cơn mưa rả rích, thê lương đến nao lòng. Mưa vẫn thế, bất chợt đến, bất chợt đi, không hẹn hò cũng chẳng báo trước. Em vẫn thế, bất chợt buồn, bất chợt vui, lạ lùng mà đa cảm. Với em, mọi xúc cảm đều đến vội vã nên ra đi cũng thế. Cô bé nhỏ, Hà Nội ngớt mưa rồi, em cũng ngừng buồn đi nhé. Ừ thì, có những ngày chông chênh như thế.

Anh muốn già đi cùng em qua năm tháng

Có thể một ngày tình yêu không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, bạc đầu răng long, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc.

Em biết không, càng ngày những người trẻ dường như trở nên vội vàng sống, vội vàng yêu. Những giá trị của tình yêu bị hao mòn, những cuộc tình mà họ đi qua không để lại điều gì. Những lời yêu hời hợt không vướng bận, những cuộc hẹn hò chóng vánh, những lời thề thốt mông lung không mặn mà, những cái kết chẳng còn dư vị. Họ yêu như để cho có người yêu, lấp đầy khoảng trống đâu đó. Họ nhận lời yêu dễ dàng, bước từ tình yêu này đến tình yêu khác cũng thật nhẹ nhàng.

Sau những cuộc tình như vậy, vết thương tâm thức càng sâu và tình yêu cũng thành dị dạng. Nếu tình yêu mang đến cho ta những vết cắt thương đau như vậy, sao ta không chọn cách sống chậm lại một chút, yêu chậm lại một chút, từ từ chữa lành những đau thương ấy? Anh từng yêu cuồng si, dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những mối tình đi qua, những sai lầm vấp phải, những điều nuối tiếc và cả những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ. Anh chọn cách dừng lại khi tình yêu chỉ còn nỗi buồn và khó xử. Vì anh tin vào duyên số, nhận ra tình yêu cũng trở nên hạnh phúc dù chỉ một nụ cười, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, nước mắt rơi cũng thành nỗi đau khó tả. Chậm lại một chút để biết tình cảm đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Giờ đây tình yêu đối với anh không còn ồn ào và rực rỡ như sao trời, chỉ là những lặng thầm nhẹ bước bên đời nhau. Anh bình thản cảm nhận trọn vẹn cuộc sống độc thân, cuộc sống của riêng mình và chờ đợi một tình yêu cập bến trái tim. Rồi may mắn hoặc có thể là duyên số mang em vào đời anh, em như một sắc hoa tinh khôi, không kiêu sa như hoa hồng, không thơm ngát như hương cúc, không đài các như loài thủy tiên nhưng lại đi vào lòng anh nhờ sắc hoa giản dị, tinh khiết mà quyến rũ đến không ngờ. Em là người mà khi ở cạnh anh thấy mình muốn lo cả thế giới, là người làm anh thấy mình phải cố gắng rất nhiều nữa. Anh luôn cảm thấy thiếu vắng khi em không ở bên.

Niềm vui của anh là những khoảng trống tâm hồn khi có em điền vào hai chữ “bình yên”. Hạnh phúc với anh là những lúc cùng em chạm bước phố quen, lang thang trên những con đường, là công viên ghế đá cùng những câu chuyện mông lung không hồi kết. Em luôn khiến anh phải nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy, mong nhớ khi chiều tà và là người sau cùng trong tâm trí trước khi đi vào giấc ngủ đêm khuya. Anh muốn già đi cùng em qua những tháng năm, yếu mềm và mạnh mẽ trước em khi là bão táp cuộc đời, đau khổ hay hạnh phúc không cần che giấu. Anh không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng bạc đầu, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy.

Thursday, 7 July 2016

Anh là người lính đặc biệt trong trái tim tôi

Anh từng hỏi tôi khi nào em vào lại đây chơi. Tôi thấy ánh mắt ấy chợt buồn khi nghe câu trả lời: Em không vào nữa. Nào biết sau đấy là nỗi lòng trăn trở của một người.

Tôi gặp anh vào một tối tháng ba giữa doanh trại quân đội. Anh, người con trai hiện lên vẻ đẹp, sức trẻ của tuổi đôi mươi. Trang phục ấy, màu áo xanh ấy đã để lại trong tôi một cái gì đó khó tả, như người ta thường nói là ấn tượng. Giữa thời bình, những người chiến sĩ ấy phải làm gì? Tôi tự đặt thắc mắc qua hàng trăm lần. Anh kể rằng không được dùng điện thoại. Tôi ngỡ ngàng, vậy chỉ suốt ngày quanh quẩn trong cái doanh trại ấy thôi sao? Tuổi trẻ, bao nhiêu khát vọng tự do đi về đâu, lại chợt nghẹn lòng. Anh vẫn vậy, ung dung kể về đời lính, gọi bạn là đồng đội, hai tiếng "đồng đội" sao thân thương quá, cuộc sống bên ngoài của một sinh viên năm nhất như tôi vẫn chưa có khái niệm cụ thể về nó. Đồng đội, một cái gì đó thật lớn lao. Tôi thầm nghĩ.

Anh hơn tôi hai tuổi, những kỷ luật quân đội có lẽ làm anh già đi trước tuổi. Anh chững chạc và điềm đạm. Tôi nhìn thấy ở đôi mắt ấy một niềm mong mỏi, một ánh mắt rực sáng khi nhắc về gia đình, bạn bè. Anh nhớ nhà. Tôi thương anh, chàng lính trẻ tràn đầy nhiệt huyết của tuổi đôi mươi. Tôi xấu hổ cho bản thân mình vì đôi lúc cứ trách than phận đời sao bất công. Nhưng không, anh vực dậy trong tôi tiềm thức rằng phải sống, sống hết mình. Một ngày, anh sinh hoạt 11 chế độ, thêm một chế độ anh dành riêng cho nỗi nhớ về gia đình, bạn bè, người thương.

Tôi chợt nhớ đến tựa đề bộ phim: "Em nữa là 12". Rồi anh cười bảo, anh chia tay lâu rồi. Có những ngày chủ nhật, anh mòn mỏi ngóng đợi một người con gái vào thăm, đáp lại nỗi mong chờ ấy là sự lặng yên, mãi rồi cũng thành thói quen, hy vọng rồi lại thất vọng. Duy chỉ có ba mẹ, gia đình là người vẫn luôn theo anh suốt chặng đường chông gai ấy. Anh càng yêu gia đình hơn, thèm lắm một bữa cơm gia đình đạm bạc, dẫu biết rằng cơm bộ đội cũng ấm áp tình đồng đội.

Đã có những đêm tôi nghe anh bảo: Lính anh thất tình, anh phải an ủi. Tôi nghẹn lòng. Hai năm đi lính, các anh đã phải hy sinh quá nhiều thứ, cả một tuổi trẻ. Tôi nghe anh kể về những buổi sinh hoạt quây quần bên nhau. Ngày tết, đồng đội mỗi người ngồi lại, chia sẻ cho vơi đi nỗi nhớ nhà, nhớ người thương. Tôi gặp anh chỉ đúng hai lần, thời gian không cho phép tìm hiểu về nhau nhiều hơn. Anh từng hỏi tôi khi nào em vào lại đây chơi. Tôi thấy ánh mắt ấy chợt buồn khi nghe câu trả lời: Em không vào nữa. Tôi nào biết đằng sau câu nói vô tư ấy là nỗi lòng trăn trở của một người.

Những ngày tháng còn lại ở quân ngũ còn lắm gian nan, mong anh giữ gìn sức khỏe và huấn luyện thật tốt. Hỡi những chàng trai mang màu áo xanh của tổ quốc, đất nước cần các anh, chúng tôi cần các anh.
 
Blogger Templates