Pages

Powered by Blogger.

Friday, 9 December 2016

Mẹ à, con sinh ra hình như không dành cho thế giới này

Tương lai với con giờ đây là thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng.

Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà.

Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.

Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên

Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Đò sang sông, khách qua đò lên bến đi xa ngàn dặm, mấy ai còn nhớ đến người lái đò năm nào. Năm tháng trôi qua, ngàn chuyến đò cập bến, triệu người khách qua sông, đến khi gác mái chèo, người lái đò năm nao nay tóc bạc da mồi vẫn bồi hồi nhớ đến những chuyến đò xưa dù chẳng ai quay lại. Lòng chợt buồn mênh mang. Và câu chuyện của mẹ tôi, cô giáo mầm non.
Hàng chục đứa “con” dù chưa làm “mẹ”: 20 tuổi, độ tuổi xuân xanh đẹp nhất đời người, mẹ đã trở thành cô giáo mầm non ngày ngày chăm sóc, dạy dỗ những em bé mới chỉ hơn 10 tháng tuổi chân đi chưa vững, miệng nói ê a. Đón các bé từ vòng tay cha mẹ, mẹ khi ấy dù chưa lập gia đình, chưa mang nặng đẻ đau nhưng đã làm mẹ của hàng chục con nhỏ. Tay có ngón dài, ngón ngắn, các con của mẹ cũng vậy, đứa khỏe mạnh, đứa ốm yếu, đứa đã biết ăn cơm nát, đứa còn bú bình. Không phải là 8 giờ làm việc, ngày qua ngày từ sáng sớm đến tận chiều tối mẹ cần mẫn chăm sóc dạy dỗ đàn con thơ, không quản ngại vất vả, không nề hà trăm việc không tên mà có lẽ giáo trình giảng đường chưa từng dạy đến: đút từng muỗng cháo, ngụm sữa, ru ngủ à ơi, tắm táp, dọn dẹp lau chùi…
Không như những bậc học khác, bậc mầm non các con còn rất nhỏ nên mẹ không chỉ là cô mà còn như một “người mẹ thứ 2”. Ở tuổi này các con tựa như những mầm non mới nhú, ngây ngô đáng yêu nhưng nhiều khi cũng vô chừng, không phải cứ nói là con nghe, gọi là thưa, đưa là nhận. Vì thế, mẹ có khi rất nghiêm khắc lúc phải thật nhẹ nhàng, có khi là người lớn, lúc lại biến thành đứa trẻ lên 5 lên 3 để hòa đồng cùng các bạn nhí. Nếu không có tình yêu thương con trẻ, sự tận tâm và cả lòng yêu nghề chắc hẳn khó khăn lắm với mẹ để có thể vượt qua tất cả. Rồi năm tháng qua đi, hàng trăm, hàng ngàn đứa con của mẹ đã lớn khôn, bay cao bay xa đến những chân trời mới.
Người đầu tiên cầm tay con viết từng nét chữ, dạy con ê a đánh vần, đặt viên gạch để con bước đến con đường tri thức rộng lớn có thể là cha mẹ, là ông bà, nhưng rất nhiều trong số đó là các cô giáo mầm non. Muốn xây nhà cao ắt phải làm móng chắc, muốn cây tỏa bóng, mầm ươm cần được nuôi dưỡng chăm sóc khỏe mạnh. Mái trường đầu tiên con học là trường mầm non. Người thầy đầu tiên của con là cô giáo mầm non. Cánh cửa tri thức đầu tiên con chạm đến là cổng trường mầm non. Suốt bao năm tháng ở trường con luôn được cô yêu thương, chăm sóc nhưng phải chăng vì con còn quá nhỏ, vùng ký ức luôn được lấp đầy bằng kỷ niệm và năm tháng lớn khôn nên con đã lãng quên người mà với con khi đó chẳng khác nào mẹ hiền? Mẹ thì chẳng khi nào con lãng quên, nhưng người mẹ thứ 2 là cô giáo mầm non con lại đã quên. Làm sao con nhớ? Có bao giờ ký ức tuổi lên 3 lên 5 về lại trong tâm trí con? Con đã quên người thầy đầu tiên, cô giáo mầm non năm nào như một lẽ thường tình.
Tháng 11 trời se se lạnh. Mẹ đã già, "con đò” nay đã gác mái, bến sông vắng lặng; không trách cũng chẳng giận hờn, nhưng có lẽ cứ mỗi dịp 20/11 mẹ cũng như tất cả các cô giáo mầm non khắp nơi sẽ có những phút giây chạnh lòng. Kính tặng các cô giáo mầm non lời chúc sức khỏe, bình an và luôn hạnh phúc với sự nghiệp nuôi dạy trẻ. Trên gương mặt đầy nếp nhăn cuộc đời của mẹ, con thấy bên những nếp buồn là những nếp vui, hạnh phúc vì mẹ đã chở bao chuyến đò tuổi thơ cập bến. Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Sunday, 25 September 2016

Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.

Có ai đó từng nói “ngày lòng mình đau nhất, trời sẽ đổ cơn mưa”, nhưng hôm nay chẳng phải ngày em đau lòng nhất, cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt nhất, chỉ là một ngày mọi cảm xúc trong em trở nên chông chênh, chơi vơi đến lạ lùng. Không buồn, không vui, mọi thứ vẫn thế, xung quanh vẫn thế, ngoài kia vẫn thế và đôi khi con người em vẫn khó hiểu như thế. Hôm qua, Hà Nội bắt đầu đổ mưa, sau bao tháng ngày nắng oi, như để thỏa mãn cơn khát của mình mà Hà Nội bão bùng, mạnh mẽ thế. Hà Nội vẫn luôn bất ngờ, dịu êm, nhẹ nhàng cỡ nào cũng có lúc mãnh liệt đến khó thở.

Mưa kéo sang ngày hôm nay, rả rích, mặc ai đó đang vội vã đi đâu, mặc ai đó đang lầm lũi mưu sinh, rồi cũng thản nhiên mặc ai đó đang chất chứa những nỗi sầu. Ừ thì, bốn năm rồi, sao em còn chưa quen với một Hà Nội như thế, sao còn để cảm xúc đi lạc vào mỗi ngày mưa rơi. Hay mưa làm em nhớ ai? Nhớ về điều gì? Một cô gái nhỏ, lặng lẽ bên khung cửa sổ, đôi mắt vô hồn, nhìn về khoảng trời xa xăm kia. Ở đó đâu có gì ngoài những giọt mưa đang nặng nề thi nhau rớt xuống. Hay ở đó có người em thương? Đôi mắt kia ẩn chứa điều gì, sao buồn và mênh mang đến thế. Phải chăng em đang tự hỏi: “Chỗ anh mưa rồi à. Nơi em ở vẫn chưa. Anh quên em rồi à. Em thì vẫn chưa”.

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về, nhớ những kỷ niệm vốn đã lãng quên. Có xúc cảm len lỏi trong tim chợt ùa về, xao xuyến, bồi hồi, sao nghe đậm vị buồn. Người ta bảo, mưa là tiếng lòng, là tiếng khóc, là nỗi nhớ bi ai, là tiếng thét chênh chao của một ai đó. Nhưng lúc này, em thấy mưa đẹp đó chứ, nó diễn tả đúng nỗi lòng em, mưa cho em được là chính em, đa sầu, đa cảm và muôn lần vẫn thế. Hay vì thế nên em yêu mưa - những cơn mưa rả rích, thê lương đến nao lòng. Mưa vẫn thế, bất chợt đến, bất chợt đi, không hẹn hò cũng chẳng báo trước. Em vẫn thế, bất chợt buồn, bất chợt vui, lạ lùng mà đa cảm. Với em, mọi xúc cảm đều đến vội vã nên ra đi cũng thế. Cô bé nhỏ, Hà Nội ngớt mưa rồi, em cũng ngừng buồn đi nhé. Ừ thì, có những ngày chông chênh như thế.

Anh muốn già đi cùng em qua năm tháng

Có thể một ngày tình yêu không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, bạc đầu răng long, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc.

Em biết không, càng ngày những người trẻ dường như trở nên vội vàng sống, vội vàng yêu. Những giá trị của tình yêu bị hao mòn, những cuộc tình mà họ đi qua không để lại điều gì. Những lời yêu hời hợt không vướng bận, những cuộc hẹn hò chóng vánh, những lời thề thốt mông lung không mặn mà, những cái kết chẳng còn dư vị. Họ yêu như để cho có người yêu, lấp đầy khoảng trống đâu đó. Họ nhận lời yêu dễ dàng, bước từ tình yêu này đến tình yêu khác cũng thật nhẹ nhàng.

Sau những cuộc tình như vậy, vết thương tâm thức càng sâu và tình yêu cũng thành dị dạng. Nếu tình yêu mang đến cho ta những vết cắt thương đau như vậy, sao ta không chọn cách sống chậm lại một chút, yêu chậm lại một chút, từ từ chữa lành những đau thương ấy? Anh từng yêu cuồng si, dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những mối tình đi qua, những sai lầm vấp phải, những điều nuối tiếc và cả những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ. Anh chọn cách dừng lại khi tình yêu chỉ còn nỗi buồn và khó xử. Vì anh tin vào duyên số, nhận ra tình yêu cũng trở nên hạnh phúc dù chỉ một nụ cười, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, nước mắt rơi cũng thành nỗi đau khó tả. Chậm lại một chút để biết tình cảm đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Giờ đây tình yêu đối với anh không còn ồn ào và rực rỡ như sao trời, chỉ là những lặng thầm nhẹ bước bên đời nhau. Anh bình thản cảm nhận trọn vẹn cuộc sống độc thân, cuộc sống của riêng mình và chờ đợi một tình yêu cập bến trái tim. Rồi may mắn hoặc có thể là duyên số mang em vào đời anh, em như một sắc hoa tinh khôi, không kiêu sa như hoa hồng, không thơm ngát như hương cúc, không đài các như loài thủy tiên nhưng lại đi vào lòng anh nhờ sắc hoa giản dị, tinh khiết mà quyến rũ đến không ngờ. Em là người mà khi ở cạnh anh thấy mình muốn lo cả thế giới, là người làm anh thấy mình phải cố gắng rất nhiều nữa. Anh luôn cảm thấy thiếu vắng khi em không ở bên.

Niềm vui của anh là những khoảng trống tâm hồn khi có em điền vào hai chữ “bình yên”. Hạnh phúc với anh là những lúc cùng em chạm bước phố quen, lang thang trên những con đường, là công viên ghế đá cùng những câu chuyện mông lung không hồi kết. Em luôn khiến anh phải nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy, mong nhớ khi chiều tà và là người sau cùng trong tâm trí trước khi đi vào giấc ngủ đêm khuya. Anh muốn già đi cùng em qua những tháng năm, yếu mềm và mạnh mẽ trước em khi là bão táp cuộc đời, đau khổ hay hạnh phúc không cần che giấu. Anh không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng bạc đầu, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy.

Thursday, 7 July 2016

Anh là người lính đặc biệt trong trái tim tôi

Anh từng hỏi tôi khi nào em vào lại đây chơi. Tôi thấy ánh mắt ấy chợt buồn khi nghe câu trả lời: Em không vào nữa. Nào biết sau đấy là nỗi lòng trăn trở của một người.

Tôi gặp anh vào một tối tháng ba giữa doanh trại quân đội. Anh, người con trai hiện lên vẻ đẹp, sức trẻ của tuổi đôi mươi. Trang phục ấy, màu áo xanh ấy đã để lại trong tôi một cái gì đó khó tả, như người ta thường nói là ấn tượng. Giữa thời bình, những người chiến sĩ ấy phải làm gì? Tôi tự đặt thắc mắc qua hàng trăm lần. Anh kể rằng không được dùng điện thoại. Tôi ngỡ ngàng, vậy chỉ suốt ngày quanh quẩn trong cái doanh trại ấy thôi sao? Tuổi trẻ, bao nhiêu khát vọng tự do đi về đâu, lại chợt nghẹn lòng. Anh vẫn vậy, ung dung kể về đời lính, gọi bạn là đồng đội, hai tiếng "đồng đội" sao thân thương quá, cuộc sống bên ngoài của một sinh viên năm nhất như tôi vẫn chưa có khái niệm cụ thể về nó. Đồng đội, một cái gì đó thật lớn lao. Tôi thầm nghĩ.

Anh hơn tôi hai tuổi, những kỷ luật quân đội có lẽ làm anh già đi trước tuổi. Anh chững chạc và điềm đạm. Tôi nhìn thấy ở đôi mắt ấy một niềm mong mỏi, một ánh mắt rực sáng khi nhắc về gia đình, bạn bè. Anh nhớ nhà. Tôi thương anh, chàng lính trẻ tràn đầy nhiệt huyết của tuổi đôi mươi. Tôi xấu hổ cho bản thân mình vì đôi lúc cứ trách than phận đời sao bất công. Nhưng không, anh vực dậy trong tôi tiềm thức rằng phải sống, sống hết mình. Một ngày, anh sinh hoạt 11 chế độ, thêm một chế độ anh dành riêng cho nỗi nhớ về gia đình, bạn bè, người thương.

Tôi chợt nhớ đến tựa đề bộ phim: "Em nữa là 12". Rồi anh cười bảo, anh chia tay lâu rồi. Có những ngày chủ nhật, anh mòn mỏi ngóng đợi một người con gái vào thăm, đáp lại nỗi mong chờ ấy là sự lặng yên, mãi rồi cũng thành thói quen, hy vọng rồi lại thất vọng. Duy chỉ có ba mẹ, gia đình là người vẫn luôn theo anh suốt chặng đường chông gai ấy. Anh càng yêu gia đình hơn, thèm lắm một bữa cơm gia đình đạm bạc, dẫu biết rằng cơm bộ đội cũng ấm áp tình đồng đội.

Đã có những đêm tôi nghe anh bảo: Lính anh thất tình, anh phải an ủi. Tôi nghẹn lòng. Hai năm đi lính, các anh đã phải hy sinh quá nhiều thứ, cả một tuổi trẻ. Tôi nghe anh kể về những buổi sinh hoạt quây quần bên nhau. Ngày tết, đồng đội mỗi người ngồi lại, chia sẻ cho vơi đi nỗi nhớ nhà, nhớ người thương. Tôi gặp anh chỉ đúng hai lần, thời gian không cho phép tìm hiểu về nhau nhiều hơn. Anh từng hỏi tôi khi nào em vào lại đây chơi. Tôi thấy ánh mắt ấy chợt buồn khi nghe câu trả lời: Em không vào nữa. Tôi nào biết đằng sau câu nói vô tư ấy là nỗi lòng trăn trở của một người.

Những ngày tháng còn lại ở quân ngũ còn lắm gian nan, mong anh giữ gìn sức khỏe và huấn luyện thật tốt. Hỡi những chàng trai mang màu áo xanh của tổ quốc, đất nước cần các anh, chúng tôi cần các anh.

Em biết mình sai khi phản bội anh để quay về với tình cũ

Em đã phụ anh rất nhiều nhưng tình yêu không hề có lỗi, lỗi ở trái tim em không trọn vẹn, lỗi khi em không thể dành hết tình yêu thương cho anh. 

Em yêu người cũ rất nhiều, nói ra lời này có lẽ anh sẽ căm ghét con người em lắm phải không? Em biết tình cảm anh dành cho em hoàn toàn chân thật, nhưng em lại là một kẻ không ra gì, không cho anh một niềm tin vững chắc. Chúng ta từng có từng quãng thời gian hạnh phúc với nhau, cùng trải lòng cho nhau những cung bậc buồn vui trong cuộc sống, anh từng kể em nghe về ngôi nhà chung, những đứa con ngoan biết vâng lời bố mẹ, em biết rằng đoạn ký ức đó khó phai nhòa để lại dấu ấn không vui.
Đôi lúc mình hay gặp nhau tình cờ, anh giờ đây vẫn vậy, hôm nay bắt gặp anh ngồi một mình trong quán cà phê, quán quen hai đứa hay ngồi trò chuyện, vẫn thói quen như xưa, anh chọn một góc nhỏ ngồi nhâm nhi cà phê và hút một điếu thuốc. Anh nhìn em, cái nhìn không oán trách, em ước gì anh có thể căm ghét em, mắng chửi em, nhưng anh không làm vậy. Anh vẫn đối xử với em tốt như xưa, điều đó làm em thấy buồn và có lỗi vô cùng. Em không đủ can đảm để nói trực tiếp với anh lời xin lỗi, sợ mình không cầm được lòng, sợ ánh mắt khi đối diện với anh. Em sợ chính bản thân mình. Chẳng nỗi đau nào có thể so sánh với nỗi đau nào, vì chúng đều là nỗi đau, chính người trong cuộc từng đi qua và hiểu rõ nó. Chúng ta không có cách nào khác là phải tập thích nghi với hiện tại, bước tiếp đoạn đường phía trước.
Giờ đây điều em mong mỏi nhất là anh hãy vui lên mà sống, em tin người như anh xứng đáng có một gia đình hạnh phúc, một người phụ nữ tuyệt vời. Em muốn mình kết thúc hết mọi thứ, tập trung cho công việc và những dự định sau này. Về phần người cũ em cũng kết thúc rồi, muốn mọi người đều vui vẻ, luôn thành công trong công việc. Cố lên anh nhé, đừng buồn em nữa.

Wednesday, 18 May 2016

Thư gửi con trai 14 tuổi của người mẹ từng 10 lần chuyển nhà

Hôm nay mẹ còn đủ khỏe mạnh để ở bên nâng bước cho con, một mai mẹ già rồi mong câu chuyện sẽ là chỗ dựa mỗi khi con chùn bước vì gian khó.
Con trai à, con vừa tròn 14 tuổi, đã thành cậu thiếu niên với chiều cao 1m73, hơn mẹ gần 20 cm rồi. Mỗi lần quàng áo mưa cho con, mẹ phải kiễng chân lên. Từ khi sinh ra và lớn lên, con chưa phải chuyển nhà bao giờ. Con ở trong căn nhà tầng kiên cố, mùa hè có máy lạnh, mùa đông có đệm ấm. Còn mẹ, suốt tuổi thơ không dưới 10 lần chuyển nhà, chuyển từ miền núi về miền xuôi, chuyển từ làng quê ra thị xã. Giờ đây, mẹ mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ của ông bà ngoại. Mỗi khi chuyển nhà, mẹ không nhớ ông bà ngoại làm cách nào để chuyển đồ đạc. Chỉ nhớ có lần ông dùng xe bò để kéo, hết chuyến này sang chuyến khác. Xe đạp hồi đó là thứ xa xỉ, huống hồ là ôtô hả con?
Ngôi nhà đầu tiên của mẹ là tuyệt đẹp, rộng mênh mông hàng nghìn mét, có vườn trước vườn sau, có ao cá to, ao cá nhỏ; trước cổng nhà là bụi hoa hồng gai thơm nức, cánh cổng gỗ thân thương, cây mít to đùng trước nhà, trưa hè nào ngủ dậy cũng được bà ngoại chặt mía cho ăn. Mùa mít chín, mùa xoài chín mẹ ăn mãi không xuể, những cây chanh sai trĩu quả ven bờ ao, trưa hè mẹ và các bác cuộn tờ giấy lại, dùng sợi chỉ buộc hai đầu làm dây điện thoại alo cho nhau từ bờ ao bên này sang bờ ao bên kia. Ông ngoại đi học đại học ở Hà Nội, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Sáu mẹ con quây quần, ríu rít bên nhau như đàn chim cu. Lúc đó mẹ mới 5-6 tuổi, còn dì út bé xíu. Với cuộc đời mẹ, không có ngôi nhà nào đẹp và hạnh phúc bằng ngôi nhà đó.
Nhớ khi chuyển từ miền núi về, không có nhà phải ở nhờ cơ quan của ông ngoại cái phòng bé tí tẹo, bác con phải đi ngủ nhờ nhà bạn. Lần chuyển từ dưới huyện lên thị xã, cả nhà lại ở nhờ nhà người bà con xa, không có chỗ đun nên bà ngoại dựng tạm tấm liếp đầu hồi làm bếp. Tối đến, bất kể trời mưa hay nắng, ông ngoại lại dắt mẹ lên cơ quan cách đó gần 3km để ngủ. Trời mưa phùn, gió rét, ông cõng mẹ trên lưng (lúc đó mẹ 10 tuổi), mẹ vẫn nhớ như in hình ảnh ông mặc chiếc áo đại cán (chiếc áo rét duy nhất ông có), vừa đi hai cha con vừa trò chuyện. Vậy mà đã 32 năm đã trôi qua, nhanh thật đấy!
Nhớ khi chuyển từ ngoại ô lên trung tâm thị xã, chờ xây nhà ông bà phải ở nhờ rạp chiếu phim. Căn phòng ngay sát rạp chiếu, vẻn vẹn chưa đến 10m2, chỉ đủ kê một chiếc giường to cho ông bà và dì út ngủ, lúc đó mẹ đã vào đại học. Sáng sáng, bà giáo về hưu non (là bà ngoại con đó) dạy thật sớm, thổi xôi mang ra đầu phố bán. Mỗi lần về thăm nhà, mẹ thích nhất là được vét chõ xôi của bà ngoại. Thay vì vét sạch chõ để bán, bà bớt lại một ít, chõ xôi ấy đã góp phần nuôi mẹ của con học đại học.
Rồi nhà mới của ông bà cũng xây xong, là nhà 20m2 cấp bốn, ngay gần ga tàu. Mỗi lần từ Hà Nội về, mẹ chỉ cần đi bộ vài bước chân. Ngôi nhà ấy ông bà ngoại có được khi đã 50 tuổi. Nhưng rồi vì mẹ, nhà lại phải bán đi. Mẹ là người đứng đầu trong danh sách 3 sinh viên suất sắc được cử đi học ở Nga một năm nhưng phải tự túc vé máy bay đi về. Ông ngoại đã thế chấp nhà để có 600 USD cho mẹ sang Nga học. Mẹ không thể quên, đến chết vẫn không quên hình ảnh ông tiễn mẹ trước khi lên máy bay. Ông nắm chặt tay mẹ, dặn dò cứ yên tâm đi học, đừng lo lắng, ở nhà ông sẽ tự xoay xở được. Hình ảnh người cha bé nhỏ, gầy guộc là nỗi ám ảnh lớn nhất khi mẹ ở xứ người. Khi đó, mẹ 19 tuổi. Một năm sau mẹ trở về, hành trang là nỗi nhớ cha mẹ quay quắt, là những bài học đắt giá nơi xứ lạ. Ông bà ngoại đón mẹ về ngôi nhà khác, cách thị xã thêm vài km nữa.
Con trai yêu! Câu chuyện mẹ kể hôm nay là lần đầu tiên phải không? Con đừng trách mẹ hâm dở, kể chuyện xưa làm gì. Nếu con nghe được câu chuyện này, mẹ mong con có thêm nhiều nghị lực để vững bước trên đường đời chông gai mà con sẽ phải đi qua. Hôm nay mẹ vẫn còn đủ khỏe mạnh để bên cạnh nâng bước cho con, một mai mẹ già rồi (như ông bà ngoại của con bây giờ), mong rằng câu chuyện sẽ là chỗ dựa mỗi khi con chùn bước vì gian khó. Mẹ yêu con.

Dù chân bố không bình thường nhưng nhà ta vẫn hạnh phúc mẹ ạ

Mẹ chịu nhiều thiệt thòi, bố không thể chạy nhanh, cũng không thể bế con, bố lại còn gia trưởng, con rất thương mẹ, thương cả bố nữa.
Gửi mẹ, người đang còn bối rối! Để con kể cho mẹ nghe cuộc sống gia đình mình bây giờ thế nào nhé. Bố đúng là bị tật ở chân, con biết mẹ sẽ buồn, không ít thì nhiều, về chuyện đó. Mỗi lần con hỏi mẹ hay hỏi nội tại sao chân bố lại vậy, mẹ và nội đều trả lời con với ánh mắt xa xăm và giọng đầy nghẹn ngào, con biết mình không nên nhắc đến. Con cũng biết mình không nên tự ti về bố nhưng thẳm sâu bên trong, con không muốn các bạn nhìn thấy bố như vậy. Con sợ chúng sẽ hỏi con câu hỏi đó, sợ không kiềm chế được tốt như mẹ và nội. Mẹ chịu nhiều thiệt thòi, bố không thể chạy nhanh, cũng không thể bế con, bố lại còn gia trưởng, con rất thương mẹ, thương cả bố nữa.

Năm 25 tuổi mẹ lấy bố, bố hơn mẹ 5 tuổi, hơn con 30 tuổi. Con luôn nhớ nụ cười tươi và hạnh phúc (mất bình tĩnh nữa) của bố mẹ trong bức ảnh cưới cách đây 17 năm, nó đẹp và hiếm lắm. Càng lớn, con càng hiểu cái chân bé tí đó chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của con, nếu có nó cũng chỉ là những thử thách giúp gia đình ta thêm bềm vững hơn thôi. Bố là phó giáo sư, đạt giải đồng bơi lội, bố không phải thi đại học vì được giải Toán quốc gia. Bố luôn đưa thẻ và tiền hết cho mẹ, chỉ uống rượu vang, không bao giờ nhậu nhẹt. Bố rất bận nhưng vẫn dạy bọn con bơi, bố thích đi chơi với cả nhà, luôn muốn kèm con học (mặc dù con không thích). Bố có vợ vừa làm tiến sĩ vừa đảm đang, bố của ba đứa con và tuyệt vời hơn cả bố có con là con gái bố. Chỉ với từng đó thôi, con nghĩ cái chân đó cũng chẳng ai để ý đâu mẹ nhỉ! Nếu có, chắc cũng chỉ là vài ánh mắt tò mò, hoặc cùng lắm là cô tiếp viên hàng không thắc mắc liệu bố có cần sự trợ giúp đặc biệt hay không.

Bố luôn dạy con phải biết cố gắng phấn đấu học hành, lễ phép, bố dạy con rằng có nhiều thứ tuy là quyền lợi của mình nhưng lấy những thứ mà mình không cần cũng là lãng phí. Tuy con không thực hiện được hết 100% lời dạy của bố nhưng chưa từng quên những lời đó, cũng chưa từng quên bố là người nghị lực kiên cường, đáng nể đến thế nào. Mẹ biết không, mai kia con sẽ tìm được người yêu con nhiều như bố yêu mẹ. Nhiều lúc con tự hỏi, tại sao ông bà đồng ý cho mẹ lấy bố, tiền thì không phải, danh vọng cũng không? Con mà là bà ngoại sẽ phản đối đến cùng.

Mẹ ạ, con đưa cho bà đọc cái này và nói với bà rằng: Nhiều người ước đổi một cái chân để lấy cuộc sống bây giờ của chúng ta lắm. Trên đời này chẳng có gì hoàn hảo, được cái này ắt mất cái nọ thôi. Con biết mình cũng không phải từng trải để nói những câu như vậy nhưng trẻ con không bao giờ nói dối mà. Tương lai có thể sẽ thay đổi nhiều, mọi thứ sẽ khác, nhưng con mong sau này mẹ và con sẽ có một gia đình hạnh phúc như con đang có bây giờ. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, mẹ nhé.

Friday, 4 March 2016

Hạnh phúc vì có chồng luôn đi bên đời em

Cảm ơn anh đã chọn em là người phụ nữ đồng hành, để cùng nhau yêu thương và sẻ chia, cùng đi qua những gam màu sáng tối của bức tranh đời mình.

Tết này nữa là hơn 8 năm cưới nhau, 12 năm yêu nhau của mình anh nhỉ. Thời gian đó chưa đủ dài với đời người 60 năm, cũng không ngắn để em có thể hiểu được, cảm nhận và trân trọng những yêu thương anh đã dành cho em. Anh to cao, rám đen, ít nói, không giỏi giao tiếp và càng không giỏi trong “công cuộc” chinh phục em. Có lẽ em lại thương và chấp nhận đến với anh vì điều đó, không khoa trương, không màu mè, chân thật và có ánh mắt u buồn, hun hút sâu.

Còn nhớ, hôm ấy là một ngày đông, cơn mưa cuối mùa chợt kéo về, dai dẳng, anh mượn chiếc xe đạp của bạn đưa em về nhà, trên cái xe cọc cạch, không vè, không thắng, nước mưa văng lên ướt hết cả người, bất chợt anh luồn tay ra phía sau nắm chặt lấy tay em, giọng chậm chạp, run run không biết vì mưa hay lạnh mà lí nhí “Anh sẽ dắt em đi đến cuối đời”. Vậy là mình thành một đôi, suốt bốn năm bên nhau, tình yêu hai đứa như một bài thơ lãng mạn, chúng ta có thể rong ruổi cùng nhau trên chiếc xe máy đỏ lên tận núi Bà ở Tây Ninh để ăn bữa cơm chay miễn phí rồi về, hay những hôm anh đèo em chạy ù ra Vũng Tàu chỉ vì “Em thèm mùi mằn mặn của biển quá anh ơi”. Những khi em hờn tủi, anh kiên trì cạnh bên, nhẹ nhàng giải thích, anh nói: “Thật sự không phải vì anh thất hứa, nhưng để em buồn là anh có lỗi, hãy bỏ lỗi cho anh, anh sẽ để ý nhiều hơn để điều này không xảy ra nữa”. Đôi khi cũng còn ấm ức nhưng cảm nhận được chân tình của anh, em... tha cho anh đấy.

Nhớ lần em đi làm công ty thứ hai bị stress nặng nên đành nghỉ việc, ở nhà thất nghiệp gần hai tháng. Anh với đồng lương còm cõi của sinh viên mới ra trường lãnh luôn phần “chợ búa” nuôi em, nhận thêm việc giao hàng giờ nghỉ để có kiếm thêm. Rồi tới mùa World Cup, em vẫn còn thất nghiệp, tối tối em không muốn về căn nhà trọ, quyết “bám trụ” nhà văn hóa Thanh niên suốt đêm để vừa xem bóng đá, vừa giết thời gian. Anh sốt ruột, phân tích rất nhiều “rủi ro” để tha em về nhà, nhưng em nhất quyết “Có về thì anh về đi, đám bạn nhà trọ của anh đang chờ, mai cứ đi làm, mặc em”. Thế là, anh ngồi lại cạnh bên, “hào hứng” cùng em xem hết trận này đến trận khác, chú bán bánh bao, bắp xào, cô bán mì tôm, bán trứng dọc hồ trở thành những “nhà cung cấp” thực phẩm quen thuộc hàng đêm. Giờ nghĩ lại, em hỏi anh trong gần một tháng đó, anh lấy đâu ra sức mà ngày đi làm, đêm xem đá bóng, sáng lại đi làm, mỗi ngày ngủ chừng hơn một tiếng. Anh dí dỏm “Sức mạnh tình yêu của anh thật là khủng khiếp”.

Rồi mình cưới nhau sau hai năm đi làm, cha mẹ hai bên nhiều khốn khó nên hai đứa đến với nhau trắng tay. Lương lãnh được thì luôn theo phương châm “Tháng nào xào tháng đó”, phần biếu cha mẹ, phần tiền nhà, tiền điện, tiền nước non..., đồng lương còm cõi lay lắt qua ngày, qua tháng. Hai đứa em của em, một đứa ra trường đi làm, một đứa dưới quê lên đi học, anh đều rủ đến ở chung. Anh bảo đông vui, em nó nhỏ ở trọ bên ngoài ai lo. Em cười bởi vốn ham vui mà. Căn phòng trọ hơn 10 mét vuông, bốn người ở, có chật một chút nhưng luôn rộn rã tiếng cười, không bao giờ hạnh họe nhau, anh như một người anh lớn trong nhà, luôn thương yêu và chăm lo cho đám em nhỏ xíu, trong đó có em.

Thế nhưng từ xưa cái câu “Giậu đổ bìm leo” đến nay vẫn còn hiệu nghiệm. Thình lình, ba em mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, những tháng ngày anh thay em vất vả ngược xuôi giữa nơi làm và bệnh viện không sao đếm hết. Anh bên ba suốt những tháng ngày xạ trị, từ một người đàn ông vạm vỡ, tự tin, phóng khoáng thì chỉ sau vài tháng điều trị ba đã yếu hẳn đi. Được gần năm thì ba không còn sức nữa, ăn uống cũng nhiều khó khăn, với cháo phải dùng máy xay làm nhuyễn, anh sợ ba ăn một mình buồn tủi nên xới thêm cho mình một chén ăn chung, ba nhìn anh cười xúc động. Ai nhìn cách anh chăm ba cũng bảo anh là con trai ruột. Ba nhìn anh, thương anh, cứ nhắc với em những điểm tốt của anh, dặn em không được “ăn hiếp” anh, phải biết quý trọng, những lời đó em chưa nói với anh bao giờ.

Điều trị được hơn năm, ba em bắt đầu kiệt sức, lúc này sức khỏe ba anh bỗng dưng cũng không còn như trước, đi thăm khám bác sĩ báo ba cũng bị ung thư, căn bệnh quái ác này như làm cho anh và em nghẹt thở, gia đình hai bên chẳng thể tin nổi chuyện này. Nhưng sự thật là như vậy, cả gia đình chúng ta không thôi động viên nhau, vì chỉ có chúng mình ở trên thành phố này nên mọi việc gần như mình anh lo liệu.

Căn nhà trọ hơn 10 mét vuông, có thêm cái gác nhỏ giờ đã thêm người. Gánh nặng kinh tế nay càng oằn vai, tưởng chừng như sắp gãy, nhưng rồi tình yêu gia đình, tình yêu của chúng ta dành cho nhau thực sự như một sức mạnh nhiệm màu. Căn phòng trọ chật hẹp chưa khi nào đứt tiếng cười đùa hạnh phúc của đại gia đình. Lúc này đây, tất cả chúng ta đang là một đội đoàn kết, tiên phong để cùng với ba em, ba anh chống lại căn bệnh quái ác. Nhưng có lẽ số phận đã an bài, những tháng ngày bên nhau điều trị không lâu, được gần hai năm thì lần lượt ba em rồi ba anh lặng lẽ rời đi. Ngày đó tim chúng ta như vỡ vụn, nỗi đau mất đi người yêu thương nhất chắc cũng chỉ những ai trải qua mới hiểu được.

Năm 2013, mừng kỷ niệm 5 năm ngày cưới cũng là ngày vợ chồng mình chuyển tới nơi ở mới, một khoản vay vừa phải ở ngân hàng đã giúp chúng ta có được ngôi nhà mơ ước ở một vùng ngoại ô. Hai đứa em của em cũng theo cùng, suốt mấy năm qua, chúng nó với em, với anh đã là một đội, quấn quýt bên nhau. Đến hôm nay, khi mùa xuân bắt đầu gõ cửa, em hạnh phúc bên anh, bên con, bên những đứa em trong ngôi nhà ấm cúng. Thầm cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em. Cảm ơn anh đã chọn em là người phụ nữ đồng hành, để được cùng nhau yêu thương và sẻ chia, cùng nhau đi qua những gam màu sáng tối của bức tranh đời mình. Rồi thời gian sẽ qua đi, mọi thứ có thể đổi thay nhưng với những gì đã trải qua em sẽ luôn trân trọng và muốn gửi lời cảm ơn đến anh, người bạn, người chồng đáng quý.

Cô gái tháng 12 ngọt ngào, em lớn đến đâu rồi

Tôi đưa tay ra, em vẫn không chịu nắm vào. Em "cứng đầu cứng cổ", nhất quyết để tay mình lạnh giá, không muốn mượn hơi ấm từ ai.

Này cô gái tháng 12, cô gái ngọt ngào, nói cho tôi biết tâm trí em đang để ý điều gì? Em đang nhớ thương ai mà trót quên cả việc mình là ai, quên cả việc đã tới lúc mình phải thắp nến lên rồi, em quên sao? Em còn nhớ tháng 12 chứ? Tháng 12 hửng nắng rồi oà mưa, chút lưa thưa gió rét rồi lại nồng nàn chói chang. Tháng 12 khiến người ta "chóng mặt". Em chẳng phải cũng vậy sao?

Em thoáng khóc lại bật cười, lúc yêu đời "tưởng chết", lúc lại mặc mình lê lết giữa những đớn đau. Phía sau gương mặt em thật sự là gì? Em có nỗi niềm nào đang cố giấu không cho tôi thấy? Em còn nhớ tháng 12 chứ? Tụi "choai choai" cãi nhau giờ đang là mùa gì? Đã đông hay vẫn thu? Em chẳng phải cũng vậy sao? Em khiến nhiều chàng trai cãi nhau xem em là cô gái thế nào? Còn ngây thơ, trẻ con hay chững chạc, "người lớn". Em trả lời cho tôi biết đi, trái tim em đã lớn đến đâu rồi, lớn đến đâu mà đã vội nhớ thương hết mình rồi khi tình tan vỡ, em vẫn kiên cường "chống chọi" và vượt qua.

Nghe này em, cô gái tháng 12! Người con gái như em, tôi đưa tay ra, vẫn không chịu nắm vào. Em "cứng đầu cứng cổ", nhất quyết để tay mình lạnh giá, không muốn mượn hơi ấm từ ai. Có phải cô gái tháng 12 nào cũng mạnh mẽ và ương bướng như thế không? Người con gái như em, tôi đem đến một bờ vai, vẫn không chịu dựa vào. Cô gái tháng 12 như em, rất bản lĩnh và kiến cường, có buồn cũng không khóc, nhất định không? Tôi mang đến một ánh mắt cảm thông, vẫn vờ như mình chẳng trông thấy gì. Cô gái tháng 12, tự tin và kiêu hãnh, chẳng thèm một ai chia sẻ, không cần ai cảm thông. Trên tất cả, tôi nhìn thấu nỗi buồn của em trong đôi mắt, thấy rõ đớn đau của em trong trái tim, tôi khẽ rùng mình khi chạm vào đôi bàn tay cóng lạnh của em đó.

Cô gái tháng 12 à, em hãy để mình được khóc như những cơn mưa, được giận như những cơn bão, vậy được không? Để tôi được chia sẻ với em từng giọt buồn dai dẳng, được cùng em gánh gồng đi qua bão đớn đau. Mọi nỗi buồn sẽ ở lại phía sau. Chắc chắn sẽ như thế. Dù mưa nặng hạt thế nào, dù bão đáng sợ ra sao, tôi sẽ luôn giữ cho ngọn nến mừng sinh nhật em được thắp lên rực rỡ, không gì có thể thổi tắt chúng. Tôi sẽ giữ chúng tới khi em ước xong cho mình một điều ước hạnh phúc vẹn tròn.

Nào cô gái tháng 12, em nhắm mắt lại và ước đi, ước về một hạnh phúc vẹn tròn. Em xứng đáng được như vậy mà, đúng không?
 
Blogger Templates