Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 18 May 2016

Thư gửi con trai 14 tuổi của người mẹ từng 10 lần chuyển nhà

Hôm nay mẹ còn đủ khỏe mạnh để ở bên nâng bước cho con, một mai mẹ già rồi mong câu chuyện sẽ là chỗ dựa mỗi khi con chùn bước vì gian khó.
Con trai à, con vừa tròn 14 tuổi, đã thành cậu thiếu niên với chiều cao 1m73, hơn mẹ gần 20 cm rồi. Mỗi lần quàng áo mưa cho con, mẹ phải kiễng chân lên. Từ khi sinh ra và lớn lên, con chưa phải chuyển nhà bao giờ. Con ở trong căn nhà tầng kiên cố, mùa hè có máy lạnh, mùa đông có đệm ấm. Còn mẹ, suốt tuổi thơ không dưới 10 lần chuyển nhà, chuyển từ miền núi về miền xuôi, chuyển từ làng quê ra thị xã. Giờ đây, mẹ mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ của ông bà ngoại. Mỗi khi chuyển nhà, mẹ không nhớ ông bà ngoại làm cách nào để chuyển đồ đạc. Chỉ nhớ có lần ông dùng xe bò để kéo, hết chuyến này sang chuyến khác. Xe đạp hồi đó là thứ xa xỉ, huống hồ là ôtô hả con?
Ngôi nhà đầu tiên của mẹ là tuyệt đẹp, rộng mênh mông hàng nghìn mét, có vườn trước vườn sau, có ao cá to, ao cá nhỏ; trước cổng nhà là bụi hoa hồng gai thơm nức, cánh cổng gỗ thân thương, cây mít to đùng trước nhà, trưa hè nào ngủ dậy cũng được bà ngoại chặt mía cho ăn. Mùa mít chín, mùa xoài chín mẹ ăn mãi không xuể, những cây chanh sai trĩu quả ven bờ ao, trưa hè mẹ và các bác cuộn tờ giấy lại, dùng sợi chỉ buộc hai đầu làm dây điện thoại alo cho nhau từ bờ ao bên này sang bờ ao bên kia. Ông ngoại đi học đại học ở Hà Nội, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Sáu mẹ con quây quần, ríu rít bên nhau như đàn chim cu. Lúc đó mẹ mới 5-6 tuổi, còn dì út bé xíu. Với cuộc đời mẹ, không có ngôi nhà nào đẹp và hạnh phúc bằng ngôi nhà đó.
Nhớ khi chuyển từ miền núi về, không có nhà phải ở nhờ cơ quan của ông ngoại cái phòng bé tí tẹo, bác con phải đi ngủ nhờ nhà bạn. Lần chuyển từ dưới huyện lên thị xã, cả nhà lại ở nhờ nhà người bà con xa, không có chỗ đun nên bà ngoại dựng tạm tấm liếp đầu hồi làm bếp. Tối đến, bất kể trời mưa hay nắng, ông ngoại lại dắt mẹ lên cơ quan cách đó gần 3km để ngủ. Trời mưa phùn, gió rét, ông cõng mẹ trên lưng (lúc đó mẹ 10 tuổi), mẹ vẫn nhớ như in hình ảnh ông mặc chiếc áo đại cán (chiếc áo rét duy nhất ông có), vừa đi hai cha con vừa trò chuyện. Vậy mà đã 32 năm đã trôi qua, nhanh thật đấy!
Nhớ khi chuyển từ ngoại ô lên trung tâm thị xã, chờ xây nhà ông bà phải ở nhờ rạp chiếu phim. Căn phòng ngay sát rạp chiếu, vẻn vẹn chưa đến 10m2, chỉ đủ kê một chiếc giường to cho ông bà và dì út ngủ, lúc đó mẹ đã vào đại học. Sáng sáng, bà giáo về hưu non (là bà ngoại con đó) dạy thật sớm, thổi xôi mang ra đầu phố bán. Mỗi lần về thăm nhà, mẹ thích nhất là được vét chõ xôi của bà ngoại. Thay vì vét sạch chõ để bán, bà bớt lại một ít, chõ xôi ấy đã góp phần nuôi mẹ của con học đại học.
Rồi nhà mới của ông bà cũng xây xong, là nhà 20m2 cấp bốn, ngay gần ga tàu. Mỗi lần từ Hà Nội về, mẹ chỉ cần đi bộ vài bước chân. Ngôi nhà ấy ông bà ngoại có được khi đã 50 tuổi. Nhưng rồi vì mẹ, nhà lại phải bán đi. Mẹ là người đứng đầu trong danh sách 3 sinh viên suất sắc được cử đi học ở Nga một năm nhưng phải tự túc vé máy bay đi về. Ông ngoại đã thế chấp nhà để có 600 USD cho mẹ sang Nga học. Mẹ không thể quên, đến chết vẫn không quên hình ảnh ông tiễn mẹ trước khi lên máy bay. Ông nắm chặt tay mẹ, dặn dò cứ yên tâm đi học, đừng lo lắng, ở nhà ông sẽ tự xoay xở được. Hình ảnh người cha bé nhỏ, gầy guộc là nỗi ám ảnh lớn nhất khi mẹ ở xứ người. Khi đó, mẹ 19 tuổi. Một năm sau mẹ trở về, hành trang là nỗi nhớ cha mẹ quay quắt, là những bài học đắt giá nơi xứ lạ. Ông bà ngoại đón mẹ về ngôi nhà khác, cách thị xã thêm vài km nữa.
Con trai yêu! Câu chuyện mẹ kể hôm nay là lần đầu tiên phải không? Con đừng trách mẹ hâm dở, kể chuyện xưa làm gì. Nếu con nghe được câu chuyện này, mẹ mong con có thêm nhiều nghị lực để vững bước trên đường đời chông gai mà con sẽ phải đi qua. Hôm nay mẹ vẫn còn đủ khỏe mạnh để bên cạnh nâng bước cho con, một mai mẹ già rồi (như ông bà ngoại của con bây giờ), mong rằng câu chuyện sẽ là chỗ dựa mỗi khi con chùn bước vì gian khó. Mẹ yêu con.

Dù chân bố không bình thường nhưng nhà ta vẫn hạnh phúc mẹ ạ

Mẹ chịu nhiều thiệt thòi, bố không thể chạy nhanh, cũng không thể bế con, bố lại còn gia trưởng, con rất thương mẹ, thương cả bố nữa.
Gửi mẹ, người đang còn bối rối! Để con kể cho mẹ nghe cuộc sống gia đình mình bây giờ thế nào nhé. Bố đúng là bị tật ở chân, con biết mẹ sẽ buồn, không ít thì nhiều, về chuyện đó. Mỗi lần con hỏi mẹ hay hỏi nội tại sao chân bố lại vậy, mẹ và nội đều trả lời con với ánh mắt xa xăm và giọng đầy nghẹn ngào, con biết mình không nên nhắc đến. Con cũng biết mình không nên tự ti về bố nhưng thẳm sâu bên trong, con không muốn các bạn nhìn thấy bố như vậy. Con sợ chúng sẽ hỏi con câu hỏi đó, sợ không kiềm chế được tốt như mẹ và nội. Mẹ chịu nhiều thiệt thòi, bố không thể chạy nhanh, cũng không thể bế con, bố lại còn gia trưởng, con rất thương mẹ, thương cả bố nữa.

Năm 25 tuổi mẹ lấy bố, bố hơn mẹ 5 tuổi, hơn con 30 tuổi. Con luôn nhớ nụ cười tươi và hạnh phúc (mất bình tĩnh nữa) của bố mẹ trong bức ảnh cưới cách đây 17 năm, nó đẹp và hiếm lắm. Càng lớn, con càng hiểu cái chân bé tí đó chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của con, nếu có nó cũng chỉ là những thử thách giúp gia đình ta thêm bềm vững hơn thôi. Bố là phó giáo sư, đạt giải đồng bơi lội, bố không phải thi đại học vì được giải Toán quốc gia. Bố luôn đưa thẻ và tiền hết cho mẹ, chỉ uống rượu vang, không bao giờ nhậu nhẹt. Bố rất bận nhưng vẫn dạy bọn con bơi, bố thích đi chơi với cả nhà, luôn muốn kèm con học (mặc dù con không thích). Bố có vợ vừa làm tiến sĩ vừa đảm đang, bố của ba đứa con và tuyệt vời hơn cả bố có con là con gái bố. Chỉ với từng đó thôi, con nghĩ cái chân đó cũng chẳng ai để ý đâu mẹ nhỉ! Nếu có, chắc cũng chỉ là vài ánh mắt tò mò, hoặc cùng lắm là cô tiếp viên hàng không thắc mắc liệu bố có cần sự trợ giúp đặc biệt hay không.

Bố luôn dạy con phải biết cố gắng phấn đấu học hành, lễ phép, bố dạy con rằng có nhiều thứ tuy là quyền lợi của mình nhưng lấy những thứ mà mình không cần cũng là lãng phí. Tuy con không thực hiện được hết 100% lời dạy của bố nhưng chưa từng quên những lời đó, cũng chưa từng quên bố là người nghị lực kiên cường, đáng nể đến thế nào. Mẹ biết không, mai kia con sẽ tìm được người yêu con nhiều như bố yêu mẹ. Nhiều lúc con tự hỏi, tại sao ông bà đồng ý cho mẹ lấy bố, tiền thì không phải, danh vọng cũng không? Con mà là bà ngoại sẽ phản đối đến cùng.

Mẹ ạ, con đưa cho bà đọc cái này và nói với bà rằng: Nhiều người ước đổi một cái chân để lấy cuộc sống bây giờ của chúng ta lắm. Trên đời này chẳng có gì hoàn hảo, được cái này ắt mất cái nọ thôi. Con biết mình cũng không phải từng trải để nói những câu như vậy nhưng trẻ con không bao giờ nói dối mà. Tương lai có thể sẽ thay đổi nhiều, mọi thứ sẽ khác, nhưng con mong sau này mẹ và con sẽ có một gia đình hạnh phúc như con đang có bây giờ. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, mẹ nhé.
 
Blogger Templates