Pages

Powered by Blogger.

Sunday, 25 September 2016

Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.

Có ai đó từng nói “ngày lòng mình đau nhất, trời sẽ đổ cơn mưa”, nhưng hôm nay chẳng phải ngày em đau lòng nhất, cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt nhất, chỉ là một ngày mọi cảm xúc trong em trở nên chông chênh, chơi vơi đến lạ lùng. Không buồn, không vui, mọi thứ vẫn thế, xung quanh vẫn thế, ngoài kia vẫn thế và đôi khi con người em vẫn khó hiểu như thế. Hôm qua, Hà Nội bắt đầu đổ mưa, sau bao tháng ngày nắng oi, như để thỏa mãn cơn khát của mình mà Hà Nội bão bùng, mạnh mẽ thế. Hà Nội vẫn luôn bất ngờ, dịu êm, nhẹ nhàng cỡ nào cũng có lúc mãnh liệt đến khó thở.

Mưa kéo sang ngày hôm nay, rả rích, mặc ai đó đang vội vã đi đâu, mặc ai đó đang lầm lũi mưu sinh, rồi cũng thản nhiên mặc ai đó đang chất chứa những nỗi sầu. Ừ thì, bốn năm rồi, sao em còn chưa quen với một Hà Nội như thế, sao còn để cảm xúc đi lạc vào mỗi ngày mưa rơi. Hay mưa làm em nhớ ai? Nhớ về điều gì? Một cô gái nhỏ, lặng lẽ bên khung cửa sổ, đôi mắt vô hồn, nhìn về khoảng trời xa xăm kia. Ở đó đâu có gì ngoài những giọt mưa đang nặng nề thi nhau rớt xuống. Hay ở đó có người em thương? Đôi mắt kia ẩn chứa điều gì, sao buồn và mênh mang đến thế. Phải chăng em đang tự hỏi: “Chỗ anh mưa rồi à. Nơi em ở vẫn chưa. Anh quên em rồi à. Em thì vẫn chưa”.

Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về, nhớ những kỷ niệm vốn đã lãng quên. Có xúc cảm len lỏi trong tim chợt ùa về, xao xuyến, bồi hồi, sao nghe đậm vị buồn. Người ta bảo, mưa là tiếng lòng, là tiếng khóc, là nỗi nhớ bi ai, là tiếng thét chênh chao của một ai đó. Nhưng lúc này, em thấy mưa đẹp đó chứ, nó diễn tả đúng nỗi lòng em, mưa cho em được là chính em, đa sầu, đa cảm và muôn lần vẫn thế. Hay vì thế nên em yêu mưa - những cơn mưa rả rích, thê lương đến nao lòng. Mưa vẫn thế, bất chợt đến, bất chợt đi, không hẹn hò cũng chẳng báo trước. Em vẫn thế, bất chợt buồn, bất chợt vui, lạ lùng mà đa cảm. Với em, mọi xúc cảm đều đến vội vã nên ra đi cũng thế. Cô bé nhỏ, Hà Nội ngớt mưa rồi, em cũng ngừng buồn đi nhé. Ừ thì, có những ngày chông chênh như thế.

Anh muốn già đi cùng em qua năm tháng

Có thể một ngày tình yêu không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, bạc đầu răng long, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc.

Em biết không, càng ngày những người trẻ dường như trở nên vội vàng sống, vội vàng yêu. Những giá trị của tình yêu bị hao mòn, những cuộc tình mà họ đi qua không để lại điều gì. Những lời yêu hời hợt không vướng bận, những cuộc hẹn hò chóng vánh, những lời thề thốt mông lung không mặn mà, những cái kết chẳng còn dư vị. Họ yêu như để cho có người yêu, lấp đầy khoảng trống đâu đó. Họ nhận lời yêu dễ dàng, bước từ tình yêu này đến tình yêu khác cũng thật nhẹ nhàng.

Sau những cuộc tình như vậy, vết thương tâm thức càng sâu và tình yêu cũng thành dị dạng. Nếu tình yêu mang đến cho ta những vết cắt thương đau như vậy, sao ta không chọn cách sống chậm lại một chút, yêu chậm lại một chút, từ từ chữa lành những đau thương ấy? Anh từng yêu cuồng si, dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những mối tình đi qua, những sai lầm vấp phải, những điều nuối tiếc và cả những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ. Anh chọn cách dừng lại khi tình yêu chỉ còn nỗi buồn và khó xử. Vì anh tin vào duyên số, nhận ra tình yêu cũng trở nên hạnh phúc dù chỉ một nụ cười, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, nước mắt rơi cũng thành nỗi đau khó tả. Chậm lại một chút để biết tình cảm đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Giờ đây tình yêu đối với anh không còn ồn ào và rực rỡ như sao trời, chỉ là những lặng thầm nhẹ bước bên đời nhau. Anh bình thản cảm nhận trọn vẹn cuộc sống độc thân, cuộc sống của riêng mình và chờ đợi một tình yêu cập bến trái tim. Rồi may mắn hoặc có thể là duyên số mang em vào đời anh, em như một sắc hoa tinh khôi, không kiêu sa như hoa hồng, không thơm ngát như hương cúc, không đài các như loài thủy tiên nhưng lại đi vào lòng anh nhờ sắc hoa giản dị, tinh khiết mà quyến rũ đến không ngờ. Em là người mà khi ở cạnh anh thấy mình muốn lo cả thế giới, là người làm anh thấy mình phải cố gắng rất nhiều nữa. Anh luôn cảm thấy thiếu vắng khi em không ở bên.

Niềm vui của anh là những khoảng trống tâm hồn khi có em điền vào hai chữ “bình yên”. Hạnh phúc với anh là những lúc cùng em chạm bước phố quen, lang thang trên những con đường, là công viên ghế đá cùng những câu chuyện mông lung không hồi kết. Em luôn khiến anh phải nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy, mong nhớ khi chiều tà và là người sau cùng trong tâm trí trước khi đi vào giấc ngủ đêm khuya. Anh muốn già đi cùng em qua những tháng năm, yếu mềm và mạnh mẽ trước em khi là bão táp cuộc đời, đau khổ hay hạnh phúc không cần che giấu. Anh không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng bạc đầu, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy.
 
Blogger Templates